Việt Nam siết chặt biện pháp chống COVID: Đóng cửa nhà hàng quán ăn

https://www.voatiengviet.com/a/vn-siet-chat-bien-phap-chong-covid-dong-cua-nha-hang-quan-an/5343093.html
Không ảnh TP Ho Chi Minh, Vietnam. Ảnh chụp năm 2012. REUTERS/Kham

Không ảnh TP Ho Chi Minh, Vietnam. Ảnh chụp năm 2012. REUTERS/Kham

Tất cả các nhà hàng, quán ăn tại TPHCM đã được lệnh đóng cửa cho tới cuối tháng Ba nhằm chặn bớt đà lây lan của dịch COVID-19, giữa lúc số người lây nhiễm tại thành phố được coi là thủ đô thương mại của Việt Nam tăng thêm 6 người, tính tới chiều ngày 24/3.

Theo lệnh mới tất cả các hàng quán có thể chứa từ 30 người trở lên tại khắp các quận huyện của thành phố đều phải ngưng hoạt động từ 6 giờ chiều ngày 24/3 cho tới hết ngày 31/3.

Lệnh này được áp dụng theo quyết định do Phó Chủ tịch thường trực UBND TPHCM Lê Thanh Liêm ký, theo báo chí trong nước.

Trước đó, chính quyền đã đóng cửa tất cả các rạp cine, câu lạc bộ, quán bar, massage, karaoke cũng như các phòng gym, spa vv… từ trung tuần tháng Ba.

Về tình hình dịch, báo Tiền Phong dẫn lời Giám đốc Sở Y tế TPHCM Nguyễn Tấn Bỉnh cho biết tại cuộc họp trực tuyến Ban chỉ đạo phòng chống dịch bệnh Covid-19, là số ca nhiễm virus corona tính cho đến 3 giờ chiều ngày 24/3 là 123 ca. Ngoài ra còn có 644 trường hợp nghi nhiễm đang bị cách ly, và hơn 52,000 trường hợp tiếp xúc gần cần theo dõi.

Vẫn theo nguồn tin này thì tại TPHCM, có 6 ca dương tính đang chờ Bộ Y Tế công bố, 14 ca nghi ngờ, trong đó có 8 ca xét nghiệm âm tính và 6 ca đang chờ kết quả.

Hãng tin Reuters tường thuật rằng TPHCM ghi nhận 39 ca nhiễm virus COVID-19, đa số các trường hợp đều do nhiễm virus từ Châu Âu.

Tư liệu: Ảnh chụp ngày 3/3/2020 nhân viên chuẩn bị khử trùng một chiếc máy bay của Vietnam Airlines ở sân bay Nội Bài, Hà Nội. AFP

Tư liệu: Ảnh chụp ngày 3/3/2020 nhân viên chuẩn bị khử trùng một chiếc máy bay của Vietnam Airlines ở sân bay Nội Bài, Hà Nội. AFP

Ngày hôm trước, 23/3, TPHCM đã tiếp nhận 8 chuyến bay với 732 người nhập cảnh tại sân bay Tân Sơn Nhất, trong số này có 15 trường hợp có triệu chứng Covid-19 đang được xét nghiệm và đang bị cách ly.

Giám đốc Sở Y tế thành phố kêu gọi tất cả những công dân VN, kể cả du học sinh trở về nước trước ngày 19/3 cách ly ở nhà trong 14 ngày dưới sự giám sát của các cơ quan y tế, theo VN Express.

Phần lớn dân mạng đều ủng hộ lệnh đóng cửa tất cả các nhà hàng quán ăn giữa lúc giới thẩm quyền dự đoán hai tuần lễ tới đây sẽ có tính cách quyết định trong cuộc chiến chống dịch COVID-19.

Lợi dụng dịch Covid 19, TQ âm thầm xây thêm cơ sở ở Biển Đông

https://www.voatiengviet.com/a/loi-dung-covid19-tq-am-tham-xay-them-co-so-o-bien-%C4%91ong/5343680.html
Các công trình xây dựng của Trung Quốc trên Đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa trong Biển Đông, Ảnh chụp từ vệ tinh ngày 16//6/2017, do AMTI/CSIS công bố.

Các công trình xây dựng của Trung Quốc trên Đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa trong Biển Đông, Ảnh chụp từ vệ tinh ngày 16//6/2017, do AMTI/CSIS công bố.

Giữa lúc thế giới đang bận rộn chống chọi với đại dịch Covid-19, Trung Quốc lặng lẽ xây dựng thêm 2 trạm quân sự ở Trường Sa, nơi mà cả Philippines và Việt Nam đều tuyên bố thuộc chủ quyền của mình.

Báo Phil Star của Philippines hôm 23/3 nói rằng Trung Quốc đã lợi dụng thời cơ khi mà các nước đang phải tập trung dập dịch để xây dựng thêm các cơ sở mới trên Biển Đông, mà Manila gọi là Biển Tây Philippines.

Một bản tin của Tân Hoa Xã hôm thứ Sáu vừa rồi tường thuật rằng, Trung tâm Nghiên cứu Tổng hợp Đảo và Đá thuộc Viện Hàn Lâm Khoa học TQ (CAS) đã khánh thành hai ‘trạm nghiên cứu’ trên Đá Chữ Thập và Đá Subi, thuộc quần đảo Trường Sa, nơi Việt Nam tuyên bố thuộc chủ quyền của mình.

Nguồn tin này cho biết hai trạm nghiên cứu Yongshu (Đá Chữ Thập đối với VN, và Zhubi (Subi) có trang bị các phòng thí nghiệm về sinh thái học, địa chất học và môi trường, sẽ hỗ trợ các nhà khoa học điều tra thực địa, lấy mẫu và nghiên cứu khoa học trên quần đảo "Nam Sa", tên Bắc Kinh đặt cho quần đảo Trường Sa mà VN tuyên bố thuộc chủ quyền Việt Nam, và Philippines gọi là quần đảo Kalayaan (KIG) thuộc lãnh hải Philippines.

Việt Nam cho rằng Đá Vành Khăn, Đá Chữ Thập và Đá Subi là 3 trong số 7 đảo đá hay bãi cạn của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa đã bị TQ chiếm đóng phi pháp.

Manila thì cho rằng Biển Tây Philippines là một khu vực trong Biển Đông thuộc chủ quyền của Philippines, bao gồm vùng đặc quyền kinh tế của Philippines và khu vực KIG.

Trang mạng MSN.com dẫn lới nhà nghiên cứu Collin Koh của Trường Quan hệ Quốc tế S. Rajaratnam ở Singapore cho rằng việc Bắc Kinh khánh thành hai ‘trạm nghiên cứu’ mới ở Biển Đông tại thời điểm này, giữa lúc các nước Đông Nam Á đang tập trung chống chọi với dịch COVID-19, không chú ý tới cuộc tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, là một diễn biến quan trọng, cho thấy TQ sẽ không từ bỏ ý đồ và sẽ sử dụng mọi công cụ có trong tay, từ ngoại giao, chính trị, kinh tế, quân sự nhằm mục đích củng cố vị thế của mình trên Biển Đông, bất chấp mọi tình huống.

Đóng cửa biên giới với các nước khác, còn Trung Quốc?

https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/why-close-the-border-with-another-country-but-not-with-china-03252020125424.html
RFA
2020-03-25

Cửa khẩu Lạng Sơn hôm 20/2/2020.Cửa khẩu Lạng Sơn hôm 20/2/2020.icon-zoom.png Reuters

Đóng cửa biên giới với các nước khác, còn Trung Quốc?

00:00/08:29

Phần âm thanhTải xuống âm thanh

Tại cuộc họp Ban Chỉ Đạo Phòng, Chống dịch COVID-19 ở Hà Nội vào chiều ngày 20 tháng 3 năm 2020, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc chỉ thị dừng cấp visa cho mọi đối tượng vào Việt Nam, kể cả hàng không, đường bộ, đường biển. Đối với công dân Việt Nam ở nước ngoài, các đại sứ quán phải vận động, khuyến cáo người dân không về nước nếu không thực sự cần thiết…

Trước đó hôm 17 tháng 3 năm 2020, 10 điểm qua biên giới giữa Việt Nam và Lào, tập trung ở tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Sơn La cũng đã được đóng cửa để tránh dịch bệnh COVID-19.

Vào ngày 19 tháng 3 năm 2020, Ủy ban Nhân dân tỉnh Tây Ninh đã tạm ngừng các hoạt động qua lại, buôn bán tại các cửa khẩu phụ và đường mòn lối mở trên tuyến biên giới tỉnh Tây Ninh giáp với Campuchia trong 30 ngày.

Việc đóng cửa biên giới được cho là cần thiết khi tâm dịch covid-19 đã chuyển từ Trung Quốc sang các nước Châu Âu, Hàn Quốc, Iran và Mỹ. Tuy nhiên vào khi tâm dịch còn ở thành phố Vũ Hán, thuộc tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc, với hàng ngàn ca nhiễm mới mỗi ngày, hàng trăm người chết mỗi ngày, nhiều nước trên thế giới đồng loạt đóng cửa biên giới với Trung Quốc từ đường hàng không đến đường thủy, đường bộ…

Cái này vừa phức tạp, vừa tế nhị, ban đầu mình chưa đóng cửa ngay với Trung Quốc vì Việt Nam với Trung Quốc có ký kết một hiệp định biên giới, khi muốn đóng của biên giới thì phải xin phép thiên triều.
-GS Nguyễn Khắc Mai

Việt Nam khi đó với 16 ca nhiễm corona virus và hàng trăm ca nghi nhiễm khác, vẫn kiên quyết không đóng cửa biên giới với Trung Quốc.

Trao đổi với chúng tôi vào tối ngày 25 tháng 3 năm 2020 liên quan vấn đề này, Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban biên giới chính phủ, nhận định:

“Tôi có nhận xét tổng quát thế này, việc đóng cửa biên giới thì nó có nhiều lý do, nhưng lý do quan trọng nhất vẫn là do dịch covid-19. Trên tinh thần đó, dịch bệnh phát triển đến mức độ nào thì đóng cửa cửa khẩu biên giới có thể gây ra sự tràn lan dịch bệnh, đây là một tiêu chí mà các cơ quan quản lý sẽ tính toán. Thứ hai là với tình hình diễn tiến dịch bệnh, người ta tính toán các hiệp ước qua lại cửa khẩu, hiệp ước kinh tế của Việt Nam với các nước, đóng vào lúc nào, cho có lợi nhất, vừa đảm bảo không bị lây lan nhiều, mà hoạt động kinh tế không bị đình trệ, đó là quyền của Việt Nam đối với các nước có quan hệ đó.”

Dịch bệnh COVID – 19 phát sinh từ thành phố Vũ Hán, Trung Quốc vào khoảng tháng 12 năm 2019, đến ngày 20/2/2020 đã lan ra khắp các châu Á với hơn 75.000 người nhiễm bệnh và hơn 2.100 ca tử vong, trong đó phần đông là tại Trung Quốc.

Sau khi dịch bệnh được Trung Quốc chính thức công bố vào tháng 1 năm 2020, Bắc Hàn, Mông Cổ và Nga đã có biện pháp đóng cửa biên giới đối với Trung Quốc. Chính phủ Nga khi đó còn ra sắc lệnh cấm tạm thời công dân Trung Quốc nhập cảnh Nga.

Tính đến ngày 25/3/2020, trên thế giới đã có hơn 420.700 người tại 197 quốc gia bị nhiễm virus corona chủng mới, xuất phát từ Vũ Hán Trung Quốc. Trong số các bệnh nhân đã có trên 18.800 người tử vong.

Cửa khẩu Lạng Sơn hôm 20/2/2020.
Cửa khẩu Lạng Sơn hôm 20/2/2020. Reuters
icon-zoom.png

Tiến sĩ Trần Công Trục cho rằng, khi dịch bệnh đã quá phát triển như hiện nay thì đương nhiên cần đóng cửa khẩu với tất cả các nước, cũng giống như các nước trong khu vực này đã làm như Indonesia, Malaysia và các nước lớn như Mỹ, Anh … Ông cho rằng, đây là điều bình thường:

“Việc này là bình thường, chứ không phải do lý do quan hệ chính trị mà không đóng được. Thật ra là bất đắc dĩ phải đóng thôi, do tình hình dịch quá lây lan, gây ra thảm họa chung của loài người. Chuyện đóng cửa khẩu hay không phụ thuộc chuyện đấy, chứ không phải do quan hệ chính trị mà đối xử nước này kém nước kia. Quan trọng là nguồn bệnh đó ở quốc gia nào, thời điểm nào, thì cần để ý.”

Theo ông Trần Công Trục, việc đóng cửa biên giới là một trường hợp bất khả kháng trong quan hệ, vì một lý do nào đó nên phải đóng của, không cần thỏa thuận nào cả. Rất nhiều nước đã làm điều đó mà không cần phải hỏi gỉ, đóng cửa để nước mình khỏi thiệt thòi, chứ không chỉ vì nước bạn, vì đây là tình hình chung. Đây là trường hợp bất khả kháng, nên ông cho rằng không cần thiết phải thương thảo.

Tuy nhiên, Giáo sư Nguyễn Khắc Mai, nguyên Trưởng ban Dân vận Trung ương, khi trả lời RFA hôm 25/3/2020 lại cho rằng, còn nhiều vấn đề phức tạp trong việc đóng cửa biên giới với Trung Quốc:

“Cái này vừa phức tạp, vừa tế nhị, ban đầu mình chưa đóng cửa ngay với Trung Quốc vì Việt Nam với Trung Quốc có ký kết một hiệp định biên giới, khi muốn đóng của biên giới thì phải xin phép thiên triều, cái này đã ký khá lâu, khoảng mười mấy năm. Cái này do chính Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh khi giải thích lý do không đóng biên giới vì có hiệp định, đấy là cái dở hơi, một tinh thần lệ thuộc từ cấp dưới của thiên triều. Đó là lỗi lầm, cái sai về mặt luật pháp và đạo lý của giới cầm quyền cộng sản ở Việt Nam hiện nay… Cái thứ hai, là vào lúc bấy giờ chưa thấy cái nguy hiểm của covid-19, chưa thấy virus tàu cộng là nguy hiểm cho nên cũng có sự chần chừ.”

Bây giờ đóng biên giới với Campuchia hay Lào thì là chuyện bình thường, trước đây và ngay cả bây giờ cũng không dám đóng biên giới với Trung Quốc, vì sự lệ thuộc của đảng cộng sản Việt Nam với đảng cộng sản Trung Quốc.
-GS Nguyễn Đình Cống

Ngoài ra, theo Giáo sư Nguyễn Khắc Mai, còn một lý do nữa khiến Việt Nam không thể đóng cửa biên giới với Trung Quốc là do hàng hóa đã quá gắn bó với thị trường dễ tính của Trung Hoa. Hàng nông sản, hải sản của Việt Nam luôn được bên Trung Hoa chấp nhận. Và vào thời điểm lúc bấy giờ, có rất nhiều hàng nông sản mà nông dân đang mong muốn bán sang Trung Quốc như dưa hấu, thanh long… Còn hiện nay, theo ông Nguyễn Khắc Mai, vì tình hình dịch bệnh thay đổi, Việt Nam đã thấm đòn và thấy cần phải đóng cửa biên giới.

Tại cuộc họp chính phủ 30/1/2020 về phòng chống dịch covid-19 Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cho biết, Việt Nam và Trung Quốc có ký kết hiệp ước, nếu liên quan an ninh và dịch bệnh thì có thể đóng cửa nhưng phải có thỏa thuận giữa hai bên chứ Việt Nam không thể đơn phương.(!?)

Giáo sư Nguyễn Đình Cống, một đảng viên đảng cộng sản Việt Nam đã tự ý từ bỏ đảng, nhận định với RFA hôm 25/3/2020:

“Ông Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã có một lần nào đấy giải thích rằng, hai nước Việt Nam và Trung Quốc có ký một hiệp ước về biên giới, trong ấy có một điều khoản rằng biên giới nói chung cứ để đi lại thoải mái, nếu có chiến tranh hay dịch bệnh mà phải đóng cửa biên giới thì phải thỏa thuận với nhau. Nghĩa là Việt Nam không thể tự đóng cửa biên giới với Trung Quốc, nếu muốn thì phải thỏa thuận với họ, vì vậy Việt Nam không dám đóng biên giới với Trung Quốc. Còn bây giờ đóng biên giới với Campuchia hay Lào thì là chuyện bình thường, trước đây và ngay cả bây giờ cũng không dám đóng biên giới với Trung Quốc, vì sự lệ thuộc của đảng cộng sản Việt Nam với đảng cộng sản Trung Quốc.”

Giáo sư Nguyễn Đình Cống cho rằng, không chỉ hiệp ước về biên giới này, mà còn một số hiệp ước giữa Việt Nam và Trung Quốc nghe nói thì hay, nhưng phân tích ra thì thấy Việt Nam hoặc là bị lừa hoặc là nhún nhường, hay quá bị lệ thuộc mà phải ký. Như hiệp ước về biên giới mà ông Phạm Bình Minh nói ra, thì rất nhiều người phản ứng cho rằng, đấy là điều ký kết bất lợi cho Việt Nam.

Mỹ dùng Luật Sản xuất Quốc phòng để có hàng chục ngàn bộ xét nghiệm corona

https://www.voatiengviet.com/a/m%E1%BB%B9-d%C3%B9ng-lu%E1%BA%ADt-s%E1%BA%A3n-xu%E1%BA%A5t-qu%E1%BB%91c-ph%C3%B2ng-%C4%91%E1%BB%83-c%C3%B3-h%C3%A0ng-ch%E1%BB%A5c-ng%C3%A0n-b%E1%BB%99-x%C3%A9t-nghi%E1%BB%87m-corona-/5344275.html
TT Trump và PTT Pence hội thảo truyền hình với các Thống đốc về virus corona tại trụ sở FEMA ngày 19/3/2020.

TT Trump và PTT Pence hội thảo truyền hình với các Thống đốc về virus corona tại trụ sở FEMA ngày 19/3/2020.

Chính quyền Mỹ ngày 24/3 có kế hoạch dùng Luật Sản xuất Quốc phòng để mua 60.000 bộ xét nghiệm virus corona, giữa những thiếu hụt trầm trọng về bộ xét nghiệm, khẩu trang, máy thở và những trang bị cần thiết khác cho nhân viên y tế, một viên chức liên bang nói.

Ông Peter Gaynor, quản trị viên Cơ quan Xử lý Khẩn cấp FEMA, nói với CNN là chính quyền quyết định dùng Luật Sản xuất Quốc phòng vì “có một số bộ xét nghiệm chúng ta cần phải có.” Đây sẽ là lần đầu tiên luật được dùng cho cuộc khủng hoảng virus corona.

Tổng thống Donald Trump làm sống dậy luật này vào tuần trước nhưng nói rằng ông chưa dùng luật này cho tới khi nào cần thiết, khiến gây nên những chỉ trích từ phía Dân chủ trong đó có Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi và Thống đốc New York Andrew Cuomo.

Luật có từ thời Chiến tranh Triều Tiên trong những năm 1950 ban cho Tổng thống quyền hạn rộng rãi “để nhanh chóng và mở rộng các nguồn cung cấp từ các căn cứ công nghiệp Mỹ để yểm trợ các chương trình quân đội, năng lựợng, không gian và an ninh nội địa,” theo trang mạng của FEMA.

“Chúng ta sẽ sử dụng Luật Sản xuất Quốc phòng lần đầu tiên ngày hôm nay. Có một số bộ xét nghiệm chúng ta cần có trong tay,” ông Gaylor nói trên CNN

“Do đó, một lần nữa chúng ta muốn suy nghĩ đầy đủ về việc không làm mất cân bằng, đảm bảo là chúng ta có thể tiếp cận thị trường và chính phủ không tiêu thụ tất cả. Do đó chúng ta sẽ dùng luật này. Chúng ta sẽ sử dụng luật khi cần đến và chúng ta đang sử dụng luật ngày hôm nay.”

Tòa Bạch Ốc không đưa ra bình luận ngay. Ông Trump viết trên Twitter sáng ngày 24/3 là ông không cần dựa vào luật để có vật phẩm. “Luật Sản xuất Quốc phòng có sức mạnh toàn diện, nhưng không phải sử dụng vì không ai nói không! Hàng triệu khẩu trang dự phòng sẽ đến Mỹ,” ông Trump nói.

Ông Cuomo đã thúc đẩy chính quyền ông Trump sử dụng luật để nói với các nhà sản xuất là họ cần phải sản xuất những vật phẩm cần thiết để chống virus corona.

“Chỉ có chính phủ liên bang mới có quyền này và nếu không sử dụng thì theo tôi không thể giải thích được,” ông Cuomo nói trong một cuộc họp báo ngày 24/3.

Hết đổ lỗi Mỹ, TQ nay ám chỉ virus corona xuất xứ từ Ý

xx

https://www.voatiengviet.com/a/h%E1%BA%BFt-%C4%91%E1%BB%95-l%E1%BB%97i-m%E1%BB%B9-tq-nay-%C3%A1m-ch%E1%BB%89-virus-corona-xu%E1%BA%A5t-x%E1%BB%A9-t%E1%BB%AB-italy/5343711.html

Y bác sĩ điều trị một bệnh nhân COVID-19 tại bệnh viện Casalpalocco, Rome, Ý, ngày 24/3/2020.

Y bác sĩ điều trị một bệnh nhân COVID-19 tại bệnh viện Casalpalocco, Rome, Ý, ngày 24/3/2020.

Mạng lưới truyền hình toàn cầu Trung Quốc (CGTN), cơ quan tuyên truyền của nhà nước, hôm 22/3 loan tin dù nguồn gốc của virus corona chưa rõ ràng nhưng Ý có thể là nơi xuất xứ.

CGTN dẫn bản tin của NPR trong đó bác sĩ Ý, Giuseppe Remuzzi, nói ông đã nghe các bác sĩ bàn tán với nhau về một bệnh viêm phổi chưa từng thấy, hết sức nguy kịch, đặc biệt tấn công người già, từ tháng 12 năm ngoái hay thậm chí là tháng 11.

"Nghĩa là virus này đã luân chuyển vòng vòng, ít nhất là tại vùng Lombardy ở miền Bắc Ý và trước khi chúng ta biết về dịch bệnh xảy ra ở Trung Quốc," bác sĩ Remuzzi nói.

CGTN tận dụng phát biểu này để gợi ý rằng dịch bệnh COVID-19 xuất phát từ nơi khác, không phải là Vũ Hán Trung Quốc như mọi người nghĩ. Tuy nhiên, phát biểu của bác sĩ Remuzzi là đáp câu hỏi tại sao Ý bị ‘vỡ trận’ trước virus corona chứ không phải là câu trả lời cho thắc mắc liệu có xuất hiện ca bệnh nào ở Ý trước Trung Quốc hay không.

Trong lúc COVID-19 lan tràn trên thế giới, Trung Quốc đang tìm cơ hội dập tắt những tố cáo rằng họ đã che đậy dịch bệnh từ bước đầu khiến virus lây lan toàn cầu.

Trước đây trong tháng này, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Triệu Lập Kiên, đăng tin trên Twitter tố cáo quân đội Mỹ mang virus corona vào Trung Quốc hay virus này có thể khởi phát từ Mỹ trong mùa cúm.

Hoa Kỳ đã khiển trách Trung Quốc về việc loan tin đồn giữa cuộc khủng hoảng toàn cầu.

Tổng thống Mỹ Donald Trump công khai gọi đây là ‘virus Trung Quốc’.

(Taiwan News/CGTN)

CXN_032720_14 830_Chết mẹ, khi đặt hàng, Tây Ban Nha quên nói là bộ test kit này dùng cho ngư ời Tây Ban Nha nên TC quên thay cái lập trình bên trong. Lập trình đó dùng Artificial Intelligent 9thi1 thông minh nhân tạo) có thể nhìn thấy người thử là TC hay là không TC. Nếu TC thì âm tính, và n gược lại, ko TC là dương tính Ha ha !!!: Madrid trả 340.000 bộ kit xét nghiệm của TQ do ‘không chín h xác’

CXN_032720_14 830_

Chết mẹ, khi đặt hàng, Tây Ban Nha quên nói là bộ test kit này dùng cho người Tây Ban Nha nên TC quên thay cái lập trình bên trong. Lập trình đó dùng Artificial Intelligent 9thi1 thông minh nhân tạo) có thể nhìn thấy người thử là TC hay là không TC. Nếu TC thì âm tính, và ngược lại, ko TC là dương tính Ha ha !!!: Madrid trả 340.000 bộ kit xét nghiệm của TQ do ‘không chính xác’
xxx
Châu Xuân Nguyễn
xx

https://news.zing.vn/madrid-tra-340000-bo-kit-xet-nghiem-cua-tq-do-khong-chinh-xac-post1064872.html?fbclid=IwAR35aKjUrslyVJgLuDvyU8IgD6WOfyyLFWdC3TWbgLrB9gSA6sknoApI8IM

Madrid trả 340.000 bộ kit xét nghiệm của TQ do ‘không chính xác’

Thủ đô của Tây Ban Nha ngừng sử dụng bộ kit xét nghiệm Covid-19 nhanh do một công ty Trung Quốc sản xuất sau khi phát hiện nó không đủ chính xác.

Bộ kit xét nghiệm bị nghi ngờ độ chính xác sau khi số ca nhiễm Covid-19 ở Tây Ban Nha hôm 26/3 tăng chóng mặt lên 56.188 với 4.089 ca tử vong. Đến sáng 27/3, các con số này là 57.786 và 4.365, chỉ thua Mỹ, Trung Quốc và Italy.

Hiệp hội Bệnh Truyền nhiễm và Vi sinh Lâm sàng (SEIMC), một trong những viện nghiên cứu hàng đầu của Tây Ban Nha, đã đăng trên trang web rằng họ phát hiện ra gạc mũi của Trung Quốc có có tỷ lệ chính xác dưới 30%. Sản phẩm này do công ty Công nghệ Sinh học Bioeasy Thâm Quyến phát triển.

Tờ nhật báo El País của Tây Ban Nha viết rằng chính quyền thành phố Madrid đã quyết định ngừng sử dụng các bộ kit của Bioeasy và Bộ y tế Tây Ban Nha đã yêu cầu công ty này thay thế nguồn cung cấp khác.

Madrid tra 340.000 bo kit xet nghiem cua TQ do 'khong chinh xac' hinh anh 1 Screen_Shot_2020_03_27_at_06.23.51.png
Một cảnh sát bị kiểm tra bằng gạc bông tại tòa thị chính Madrid. Ảnh: AFP.

Tờ báo cho biết chính quyền trung ương đã đặt hàng 340.000 bộ kít xét nghiệm của công ty này, theo South China Morning Post.

Zhu Hai, quản lý của Bioeasy, từ chối bình luận về việc này. “Tôi không nắm rõ về tình hình. Tôi vẫn chưa nhận được phản hồi từ phía Tây Ban Nha, vì vậy tôi cần tìm hiểu thêm về việc này”.

Tây Ban Nha đã được thông báo rằng bộ kit xét nghiệm nhanh của Bioeasy có thể mang về kết quả xét nghiệm Covid-19 chính xác 80%, nhưng điều này trái ngược với những phát hiện của SEIMC.

Theo truyền thông Tây Ban Nha, bộ kit yêu cầu lấy mẫu từ vòm họng và cho kết quả sau 10-15 phút.

Virus-free. www.avast.com

CXN_032720_14 828_ Phật Giao góp một bàn tay hữu hiệu, mạnh hơn cả bàn tay của QLVNCH để tu yên truyền với Mỹ lật đổ ông Diệm rồi suy sụp ông Thiệu. Và cũng chính PG rao giảng thuyết luân hồi, thuyết quả báo. Tiếng Anh có câu: “You get what you deserved” (“Họ xứng đáng được/bị h ưởng những gì xảy ra với họ”). Giờ này mà keu ca thì 100 triệu ng dân VN chỉ ngoảnh mặt và kh inh bỉ loại người này mà thôi (monks): Miền Nam sau 30/4/1975: Cuộc đại nạn thật sự của Phật giáo

CXN_032720_14 828_ Phật Giao góp một bàn tay hữu hiệu, mạnh hơn cả bàn tay của QLVNCH để tuyên truyền với Mỹ lật đổ ông Diệm rồi suy sụp ông Thiệu. Và cũng chính PG rao giảng thuyết luân hồi, thuyết quả báo. Tiếng Anh có câu: "You get what you deserved" ("Họ xứng đáng được/bị hưởng những gì xảy ra với họ"). Giờ này mà keu ca thì 100 triệu ng dân VN chỉ ngoảnh mặt và khinh bỉ loại người này mà thôi (monks): Miền Nam sau 30/4/1975: Cuộc đại nạn thật sự của Phật giáoxx
Châu Xuân Nguyễn
xx

https://www.luatkhoa.org/2020/03/mien-nam-sau-30-4-1975-cuoc-dai-nan-that-su-cua-phat-giao/

Miền Nam sau 30/4/1975: Cuộc đại nạn thật sự của Phật giáo

22/03/2020

By

Trần Phương


Giây phút Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ (ở giữa) được trả tự do vào năm 1998 cùng với các thầy Thích Phước An, Thích Phước Viên. Ảnh: Blog Tuan Khanh.


139
SHARES
ShareTweet

Vào buổi trưa ngày 28/5/1994, Đại đức Thích Huệ Thâu, 43 tuổi, đi từng bước chậm rãi ra đằng sau tịnh xá của mình tại một miền quê thuộc xã Ba Càng, tỉnh Vĩnh Long. Ra đến bờ sông, ông ngồi xuống, gập chân lại trong tư thế thiền của đạo Phật rồi châm lửa tự thiêu.

Sở dĩ Đại đức Huệ Thâu phải chọn cách tự sát đau đớn như vậy là vì ông đã cùng đường, anh trai của Đại đức Huệ Thâu kể với nhà báo Cameron W. Barr của tờ The Christian Science Monitor.

Vào những năm 1990, đạo Phật miền Nam đã ráng hết sức để sống sót dưới bàn tay toàn trị của chính quyền.

Để yên thân, không ít các nhà sư đã chọn tham gia Giáo hội Phật giáo Việt Nam do nhà nước thành lập. Nhưng ở các nơi khác, thành thị cũng như nông thôn, những nhà sư độc lập đã có một số phận rất đau thương.

Trước đó, chính quyền đã cấm Đại đức Huệ Thâu hành đạo trong các ngôi chùa ở Vĩnh Long, nơi mà Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã kiểm soát hầu hết các ngôi chùa ở đây.

Nhưng điều đó không khuất phục được ông tham gia Giáo hội Phật giáo Việt Nam, một tổ chức cho chính quyền thành lập để kiểm soát Phật giáo. Ông và những người khác vẫn một mực trung thành với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, anh trai ông nói với nhà báo Cameron.

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất được thành lập vào năm 1964 sau cuộc tranh đấu khiến chính quyền Ngô Đình Diệm sụp đổ. Vì có kỹ năng tổ chức và tài huy động dân chúng nên sau năm 1975 chính quyền đã tìm mọi cách vô hiệu hoá giáo hội này, và thay thế bằng Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

Theo AP, ba ngày trước khi ông tự thiêu, ông đã dẫn khoảng 47 tăng, ni, phật tử đến trụ sở của Hội đồng Nhân dân tỉnh để yêu cầu chính quyền ngừng đàn áp tôn giáo.

Một ngày sau, ngôi tịnh xá bé nhỏ nơi duy nhất mà Đại đức Huệ Thâu có thể tu hành bị chính quyền ra lệnh đóng cửa với lý do chùa ông tuyên truyền mê tín dị đoan.

Trong chế độ mới, kỹ năng tranh đấu bất bạo động của Đại đức Huệ Thâu cũng như các nhà sư thuộc GHPGVNTN đã hoàn toàn vô dụng.

Huế 1993

Ngày nay, khi bạn tham quan chùa Thiên Mụ ở Huế, các hướng dẫn viên chắc chắn sẽ giới thiệu về “chiếc xe hơi của lòng yêu nước”, chiếc xe đã chở Hòa thượng Thích Quảng Đức đi tự thiêu ở Sài Gòn vào một buổi sáng năm 1963. Nhưng chắc chắn các hướng dẫn viên sẽ không kể cho bạn nghe về một cuộc nổi dậy ở Huế bắt đầu từ một vụ tự thiêu ở chùa Thiên Mụ.

Khoảng 9 giờ sáng ngày 21/5/1993, du khách đang tham quan chùa Thiên Mụ thì thấy một người đàn ông khoảng 50 tuổi bước đến trước bảo tháp chứa hài cốt của Hòa thượng Thích Đôn Hậu. Người đàn ông này đã châm lửa thiêu mình ngay tại đó. Công an đã tịch thu thi thể và số giấy tờ của người đàn ông này, được cho là có cả thư tuyệt mệnh.

Các thầy ở chùa Thiên Mụ biết người đàn ông này, đó là phật tử Nguyễn Ngọc Dũng, người Huế. Khi các thầy dựng một bàn vong nhỏ ngay tại chỗ phật tử Dũng tự thiêu, ghi rõ rằng “Nơi đây, vào lúc […] một phật tử đã phát đại nguyện tự thiêu để ….” thì bị công an đến phá.

Một bàn vong nhỏ được các thầy chùa Thiên Mụ đặt ở nơi phật tử Nguyễn Ngọc Dũng tự thiêu. Ảnh: Phim tài liệu về vụ việc.

Tối hôm đó, Đài phát thanh Huế phát trên loa: “Một người nghiện ngập ma túy, mắc bệnh SIDA, vừa tự sát do xăng!”. Chính quyền nói rằng người bị bệnh SIDA đó tên là Đào Quang Hộ, cư trú ở tỉnh An Giang, vì cãi nhau với vợ nên đã đến chùa Thiên Mụ để tự thiêu.

Tuy nhiên, chính quyền không giải thích được vì sao người đàn ông này lại đi một quãng đường dài đằng đẵng từ An Giang đến Huế chỉ để tự thiêu. Cũng không hiểu vì sao người đàn ông này lại tự thiêu vào đúng vào giỗ đầu của Hòa thượng Đôn Hậu.

Theo Phòng thông tin Phật giáo Quốc tế của GHPGVNTN, ngày 22/5/1993, trụ trì chùa Thiên Mụ là Đại đức Thích Trí Tựu làm đơn xin nhận xác người đàn ông này về an táng thì hai hôm sau ông được mời lên Ủy ban Nhân dân tỉnh để làm việc.

Khi Đại đức Trí Tựu lên làm việc thì cán bộ muốn ông ký xác nhận là có một người thanh niên nghiện ngập bị SIDA đã đến chùa ông để tự thiêu nhưng ông không ký. Đại đức Trí Tựu bèn ra phía trước cơ quan ngồi xuống tuyệt thực thì bị công an lôi vào trụ sở.

Tin tức Đại đức Trí Tựu bị cưỡng bức lan ra nhanh chóng, các thầy chùa Thiên Mụ đã quá sợ hãi những vụ công an làm chết người như cái chết của Hòa thượng Thích Thiện Minh, nên họ kéo nhau đi đòi người.

Đông đảo các nhà sư đã kéo đến trụ sở Uỷ ban Nhân dân để tìm Đại đức Trí Tựu, hàng chục nghìn Phật tử đổ ra đường đứng ngập tràn trên các con phố. Hai bên giằng co nhau rất căng thẳng. Các thầy không chịu giải tán nếu không có người, chính quyền cũng không chịu thả người nếu các thầy không giải tán.

Khi thấy một chiếc xe hơi chạy ra từ trụ sở uỷ ban, nghi ngờ chiếc xe chở theo Đại đức Trí Tựu, đông đảo phật tử và các thầy đã bao vây chiếc xe này thì thấy Đại đức Trí Tựu đang ngồi bên trong. Bằng mọi giá họ phải đưa được thầy của mình ra ngoài. Một phật tử mở được cửa xe, các thầy liền đưa Đại đức Trí Tựu ra ngoài rồi tức tốc leo lên một chiếc xe xích lô chạy thật nhanh về chùa Thiên Mụ. Chiếc xe hơi nằm ở lại, đầu xe hướng về một hướng khác hướng đi chùa Thiên Mụ, dân chúng xúm lại lộn ngược chiếc xe này, sau đó chiếc xe bốc cháy.

Năm tiếng đồng hồ náo loạn ngày hôm đó đều được quay lại bằng tám máy quay chuyên dụng của chính quyền. Chính quyền đã dùng băng ghi hình để cáo buộc các nhà sư đã gây rối ở Huế.

Những hình ảnh về cuộc biểu tình đòi người ở Huế của các nhà sư vào năm 1993 do máy quay của chính quyền quay lại. Ảnh: Phim tài liệu về vụ việc.

Liên tục trong năm tháng sau đó, khắp các mặt báo trong nước đồng loạt bôi nhọ các nhà sư ở Huế đã làm loạn thành phố.

Ngày 15/11/1993, các đại đức Thích Trí Tựu, Thích Hải Tạng, Thích Hải Chánh và Thích Hải Thịnh bị kết án ba đến bốn năm tù vì tội gây rối trật tự công cộng. Năm phật tử khác cũng bị kết án từ sáu tháng đến bốn năm tù giam.

Nhà sư bị bắt cầm súng

Vào cuối những năm 1970, chính quyền đã làm một chuyện chưa từng có tiền lệ ở miền Nam là gọi các nhà sư trẻ nhập cũ. Họ bị đưa sang Campuchia để đánh Pol Pot hay ra biên giới Tây Bắc để chống Trung Quốc.

Sư Thích Nhân Tân, trong một cuộc phỏng vấn với nhà báo Denis D. Gray vào năm 1981, cho biết rằng anh đã bị chính quyền Việt Nam bắt đi đánh Pol Pot nhưng từ Campuchia anh đã trốn sang Thái Lan để tị nạn.

Một nhà sư khác của khối Ấn Quang cũng xác nhận là có việc nhà nước bắt các nhà sư trẻ đi lính.

Chính quyền Việt Nam không cho phép sư Thích Nhân Tân cũng như các sư khác mặc áo tràng khi ra ngoài chùa. Chính quyền còn cố tình sắp các cuộc họp công dân vào những giờ mà bà con đi lễ nhà thờ hay lễ chùa.

Tháng 11/1981, trong một cuộc phỏng vấn do hãng tin United International Press thực hiện ở thành phố Hồ Chí Minh, một hòa thượng quen thuộc của giới sinh viên Phật tử Sài Gòn xin giấu tên nói rằng các thanh niên muốn qua đêm ở chùa thì phải có giấy phép của chính quyền.

“Không có nhà sư mới nào sau năm 1975”, vị hòa thượng nói. “Chính quyền sẽ không cho họ ở lại chùa đâu”. Nếu chính quyền biết được người nào mới xuất gia thì sẽ buộc họ hoàn tục và trả về cho gia đình, ông cho biết.

Đến việc các nhà sư gặp mặt nhau cũng đầy khó khăn. Chính quyền luôn luôn theo dõi để cản trở các thầy họp mặt cũng như đến các ngôi chùa khác.

Ở thành phố thì người dân vẫn được phép đi chùa, cúng dường, chỉ có điều là các thầy không được thuyết pháp, nhưng tình hình ở nông thôn thì tệ hơn nhiều, ông cho biết. Ở một số khu vực nông thôn, chính quyền địa phương chẳng những tịch thu đất ruộng của các chùa mà còn cấm người dân cúng dường các thầy.

“Các thầy phải thôi tu hoặc chết đói”, ông nói.

Một nhà sư khác trong cuộc phỏng vấn nói: “Ở Hà Nội, thanh niên không biết Phật giáo là gì cả. Chỉ còn có vài giảng sư già cỗi thôi. Nhưng chính phủ sẽ không để các thầy dạy những đứa trẻ”.

Khi chính quyền đi thống nhất Phật giáo

Khoảng bốn tháng sau ngày 30/4/1975, chính quyền đã tìm cách kiểm soát Phật giáo miền Nam bằng cách thành lập Ban liên lạc Phật giáo Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh.

Nhưng nhiều nhà sư đã kiên quyết không tham gia tổ chức này vì họ đã là thành viên của Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất (GHPGVNTN).

“Từ đó, cộng sản dùng các vị tăng ‘yêu nước’, ‘yêu chủ nghĩa xã hội’ đi hăm dọa thúc ép tăng ni trong GHPGVNTN gia nhập ban Liên lạc Phật giáo yêu nước. […]. Tuy bị hăm dọa, ép buộc, khủng bố, nhưng chỉ có một số rất ít tăng ni nằm vùng hoặc vì quá sợ hãi mà phải tham gia cho yên thân, còn tuyệt đại đa số tăng ni trong Giáo hội, từ Quảng Trị vào đến Cà Mau, vẫn một lòng trung thành với Giáo hội và kiên trì chịu đựng”, trích đoạn viết về thời kỳ Phật giáo miền Nam sau năm 1975 của Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Một số hòa thượng khác nếu không chịu đựng được thì họ sẽ tìm cách vượt biên.

Thầy Thích Trí Hòa hay Thích Trí Hoa đã vượt biên từ một bãi biển ở Vũng Tàu vào ngày 10/10/1980 và được một tàu Đức cứu vớt sau 25 tiếng trôi dạt trên biển.

Ông nói mình nhận ra rằng nếu ở lại miền Nam thì không thể tu được vì bị chính quyền cộng sản kiểm soát, tất cả các hoạt động đều phải nhất nhất theo ý của chính quyền.

Một bức ảnh chụp thuyền nhân Việt Nam cập bến ở Hồng Kông năm 1981. Như những người dân bình thường, không ít các nhà sư miền Nam chọn cách vượt biên như thế này đã thoát khỏi chế độ đàn áp tôn giáo sau năm 1975. Ảnh: UNHCR.

Năm 1977, chính phủ ra Nghị quyết 297-CP kiểm soát hoạt động tôn giáo và được duy trì cho đến năm 1999. Trong nghị quyết này, việc mở các lớp giáo lý, các cuộc họp nội bộ trong các tôn giáo, phong chức hay thuyên chuyển các chức sắc và kể cả tuyển dụng những tín đồ giúp việc đều phải được chính quyền cho phép.

Vào đầu năm 1980, chính quyền bắt đầu thực hiện kế hoạch thống nhất Phật giáo.

Vào lúc này, Phật giáo miền Nam chỉ còn lại Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất của khối Ấn Quang, bao gồm đông đảo các nhà sư ở miền Nam và miền Trung.

Trước kia, Phật giáo Việt Nam đã thống nhất khi thành lập Tổng hội Phật giáo tại Huế vào năm 1951. Đến năm 1964, các nhà sư tự thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất để đoàn kết các giáo phái, hội đoàn sau khi chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ.

Các hòa thượng như Thích Huyền Quang, Phó viện trưởng, Thích Quảng Độ, Tổng thư ký của Viện Hóa Đạo thuộc GHPGVNTN là những người phản đối việc gia nhập Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN). Tuy nhiên, một số lãnh đạo khác đã đồng ý tham gia.

Vào cuối năm 1981, GHPGVN được thành lập là một tiền lệ chưa từng có khi một giáo hội Phật giáo chấp nhận làm thành viên của một tổ chức chính trị là Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Vì sao là một tiền lệ chưa từng có?

Vì cả hai lần thống nhất trước đó đều do các nhà sư tự sắp xếp, tự thỏa thuận, tự thiết kế giáo hội, chính quyền hoàn toàn không tham dự.

Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ sau này đã giải thích rõ hơn: “Vấn đề Giáo hội nằm trong Mặt trận, tôi không chấp nhận. Còn vấn đề liên hiệp giữa hai giáo hội. Tôi nói lập trường của chúng tôi là không có vấn đề liên hiệp. GHPGVN là thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc, đó là một tổ chức chính trị; chúng tôi không làm chính trị, không liên hiệp với bất cứ tổ chức chính trị nào”.

Năm 1982, hai hòa thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ bị đưa đi lưu đày mỗi người một nơi tại hai tỉnh Quảng Ngãi và Thái Bình.

Hai hòa thượng Thích Quảng Độ (trái) và Thích Huyền Quang trong một tấm ảnh chưa rõ năm chụp, có thể vào những năm 2000 trong thời gian Thích Huyền Quang bị lưu đày ở Bình Định. Hòa thượng Thích Huyền Quang sinh năm 1919, xuất gia ở Bình Định từ năm 13 tuổi. Theo GHPGVNTN, ông bị giam giữ tại các chùa cho đến khi viên tịch. Ảnh: chưa rõ nguồn.

Bắt giữ đồng loạt các nhà sư

Khi Giáo hội Phật giáo Việt Nam ra đời cũng là lúc các nhà sư bị phân biệt thành hai nhóm: sư hợp pháp và sư bất hợp pháp.

Những nhà sư bất hợp pháp là những người không tham gia Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

Các nhà sư bất hợp pháp này hoặc lâm vào cảnh khốn khó như Đại đức Thích Huệ Thâu hoặc góp mặt trong ít nhất 7.000 người trong các trại cải tạo vào năm 1985.

Chính quyền đã tổ chức một cuộc vây bắt đồng loạt các nhà sư không cùng quan điểm với chính quyền và GHPGVN.

Vào tháng 4/1984, chính quyền Việt Nam đã đồng loạt bắt khoảng 12 tăng, ni ở nhiều ngôi chùa khác nhau, trong đó có những người là học giả uyên bác của Phật giáo miền Nam như Ni trưởng Thích Nữ Trí Hải, Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ hay Hòa thượng Thích Trí Siêu.

Theo sau vụ bắt giữ đồng loạt này, tháng 8/1984, chính quyền tiếp tục bắt giữ Hòa thượng Thích Đức Nhuận, giáo sư của Viện Đại học Vạn Hạnh, biên tập viên của Tạp chí Vạn Hạnh. Cùng vụ bắt Hòa thượng Đức Nhuận, Hòa thượng Thích Tâm Quang và chú tiểu “Vinh Hien” cũng bị bắt giữ vì không tham gia GHPGVN.

Vào tháng 10/1984, chính quyền bắt giữ hai trụ trì của chùa Quang Âm và chùa Đại giác ở thành phố Hồ Chí Minh là Hòa thượng Thích Thông Bửu và Thích Thiệu Huệ.

Đến năm 1986, chính quyền vẫn tiếp tục giam giữ mà không đưa ra xét xử các hòa thượng Nguyên Giác, Như Minh, Đức Nhuận, Trí Siêu tại trại giam Chí Hòa.

Mãi cho đến năm tháng 9/1988, chính quyền mới xét xử các hòa thượng Thích Tuệ Sỹ và Thích Trí Siêu cùng 19 tăng ni, phật tử khác. Tất cả đều bị cáo buộc tham gia hoạt động lật đổ nhà nước và thành lập một tổ chức cách mạng. Hai hòa thượng Tuệ Sỹ và Trí Siêu bị tuyên án tử hình nhưng sau đó được giảm án, những người khác bị tuyên án từ bốn năm tù giam đến chung thân.

Giây phút Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ (ở giữa) được trả tự do vào năm 1998 cùng với các thầy Thích Phước An, Thích Phước Viên. Ảnh: Blog Tuan Khanh.

Sau cuộc nổi dậy ở Huế vào năm 1993, nhiều cuộc phản kháng khác vẫn tiếp tục bùng nổ. Cùng năm 1994, 11 nhà sư ở Huế và Vũng Tàu bị tuyên án vì chống chính quyền, công an bắt 100 nhà sư ở thành phố Hồ Chí Minh bốn ngày sau khi họ biểu tình ở trung tâm thành phố. Giữa năm 1994, 49 nhà sư đã tuyên bố sẽ tự thiêu nếu chính quyền không cho họ tái lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

Ở một đất nước toàn trị, nơi tư pháp bị thôn tính, truyền thông độc lập bị xóa sổ, tự do hiệp hội bị loại bỏ, dù kỹ năng tranh đấu bất bạo động của các nhà sư có tài giỏi đến mấy thì cũng như châu chấu đá xe, họ chưa bao giờ định đoạt được tương lai của mình.

Năm 1963, pháp nạn của Phật giáo Việt Nam chỉ kéo dài trong khoảng sáu tháng để chống chế độ Ngô Đình Diệm. Nhưng sau năm 1975, Phật giáo Việt Nam đã bước vào một đại nạn vẫn còn kéo dài cho đến ngày hôm nay.